MC Thanh Thảo Hugo và triết lý dẫn dắt Sun & Moon Academy: Làm giáo dục để truyền cảm hứng, không để đếm doanh thu
MC Thanh Thảo Hugo chia sẻ, khi đã chọn công việc truyền cảm hứng, doanh thu không còn là ưu tiên hàng đầu. Với Sun & Moon Academy, điều quan trọng nhất là lan tỏa giá trị sống, giúp học viên tự tin, khai mở và phát triển bản thân.

Trước khi được biết đến với hình ảnh “nữ doanh nhân giáo dục”, MC Thanh Thảo Hugo đã gắn bó hơn 25 năm với nghề MC, chinh phục khán giả bằng giọng nói truyền cảm và phong cách dẫn chương trình duyên dáng. Từ sân khấu, chị đã rẽ sang con đường giáo dục để đồng hành và khai mở tiềm năng cho học viên qua kỹ năng mềm, đặc biệt là kỹ năng nói, MC và chỉnh sửa giọng nói. Hành trình này là sự nối dài của yêu thương, kiên trì và khát vọng lan tỏa giá trị đẹp, giúp người học tự tin, bộc lộ bản thân và kết nối chân thành với thế giới xung quanh.
Nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, trong bài phỏng vấn đặc biệt, chị chia sẻ hành trình chuyển mình từ nghệ sĩ đến “người dẫn dắt cảm xúc”, triết lý giáo dục, vai trò kỹ năng mềm trong thời đại AI, cùng những giá trị tâm huyết của Sun & Moon Academy – thông điệp đầy cảm hứng dành cho những ai gieo mầm tri thức và lan tỏa nhân văn.
Sau hơn 25 năm gắn bó với hình ảnh MC Thanh Thảo Hugo và nay được khán giả gọi bằng cái tên mới là “nữ doanh nhân giáo dục”, nhân dịp 20/11, chị có cảm xúc thế nào khi nhìn lại hành trình này, và điều gì khiến chị quyết định rẽ sang con đường giáo dục, một lĩnh vực vốn lặng lẽ và ít hào nhoáng hơn rất nhiều so với nghệ thuật?
Khi nghe bạn đặt câu hỏi này, điều đầu tiên xuất hiện trong Thảo là cảm giác hạnh phúc. Thật lòng mà nói, Thảo chưa dám nhận mình là một doanh nhân hay một người làm giáo dục theo đúng nghĩa. Thảo chỉ nghĩ đơn giản rằng mình đang đồng hành và hướng dẫn mọi người bằng chính thế mạnh của mình là những kỹ năng mềm, đặc biệt là kỹ năng nói và sử dụng chất giọng.

Với Thảo, đây là một hành trình truyền cảm hứng và lan tỏa những giá trị đẹp của nghề đến với nhiều người hơn. Và điều đó thật sự khiến Thảo hạnh phúc. Cảm xúc này cũng giống như niềm vui mà Thảo luôn có trong suốt quá trình làm nghề. Tính đến năm 2025, Thảo đã trải qua 25 năm dẫn chương trình và gần 10 năm giảng dạy, Thảo thấy đó là một con đường nối dài của yêu thương và biết ơn. Nghề dẫn chương trình cho Thảo trải nghiệm, còn nghề giáo lại cho Thảo cơ hội lan tỏa. Cảm xúc lúc này giống như được nhìn thấy một phiên bản mới của chính mình – trưởng thành hơn, bình yên hơn và hạnh phúc hơn vì có thể chia sẻ những giá trị Thảo tin là tốt đẹp.

Trong thời đại AI và mạng xã hội, kỹ năng giao tiếp theo chị còn giữ vai trò ra sao? Làm sao để giữ được "chất người” trong một thế giới ngày càng số hóa?
Trong thời đại AI và mạng xã hội, Thảo tin kỹ năng giao tiếp vẫn giữ một vai trò quan trọng lắm. Bởi thật ra, khi mọi thứ trở nên quá tròn trịa, quá hoàn hảo, người ta lại dễ đặt câu hỏi: “Liệu đây có phải do AI làm không?” Chính vì vậy, đôi khi những điều hơi mộc mạc, một chút vụng về, hay những cảm xúc thật lại khiến người đối diện cảm nhận được sự tự nhiên và chân thành hơn.

Cá nhân Thảo thì xem AI như một người bạn hỗ trợ thông minh. Thảo dùng AI để tra cứu thông tin, mở rộng góc nhìn, rút ngắn thời gian tìm hiểu, chứ không để AI ảnh hưởng đến những nội dung mang tính cảm xúc hay sáng tạo. Những giá trị thuộc về trái tim, về sự rung động khi giao tiếp… vẫn phải là con người làm chủ. Nếu cái gì chúng ta cũng giao hết cho AI, não bộ và cảm xúc của chính mình sẽ dần “lụi” đi, giống như một cơ bắp không còn được luyện tập.
Với Thảo, AI giúp mình làm việc hiệu quả hơn, tiếp cận kiến thức nhanh hơn, và từ đó sáng tạo cũng thoáng hơn. Nhưng cuối cùng, điều làm nên sự khác biệt vẫn là con người, cách mình nói, cách mình cảm, và cách mình chạm được đến người đối diện bằng sự chân thành thật sự.
Là người vừa dạy kỹ năng nói, vừa đào tạo kỹ năng sống, chị nghĩ đâu là nút thắt lớn nhất trong giáo dục Việt Nam hiện nay khi nói đến “giáo dục cảm xúc”?
Thật ra, với Thảo, khi công nghệ phát triển và thế giới trở nên “phẳng” hơn, con người lại vô tình bị hạn chế trong việc giao tiếp trực tiếp. Ngày xưa, để giải quyết một vấn đề, chúng ta phải ngồi lại với nhau, tranh luận, tìm hiểu rồi mới ra được câu trả lời. Còn bây giờ, chỉ cần mở điện thoại, gõ Google hay hỏi AI là có ngay thông tin. Nó tiện, nhưng cũng lấy đi của chúng ta nhiều giá trị rất đẹp.
Hồi trước, trẻ con không biết gì thì hỏi thầy cô, hỏi ba mẹ; ba mẹ không biết thì lại tìm sách, đọc báo, gọi tổng đài. Chính những hành trình đi tìm câu trả lời đó làm cho cảm xúc, ký ức và sự kết nối giữa người với người trở nên sâu sắc. Còn hiện nay, nhiều khi mọi người nghĩ “không cần hỏi ai nữa, cứ hỏi ChatGPT là xong”, và điều đó vô tình khiến chúng ta trở bị mất kết nối, ít rung động hơn.
Thảo nghĩ, đó là mặt trái của sự tiện lợi, nếu mình không sử dụng công nghệ đúng cách, những giá trị cảm xúc, sự giao tiếp thật, và cách con người từng kết nối với nhau rất tự nhiên ngày xưa… có thể dần bị mờ đi. Công nghệ giúp chúng ta nhanh hơn, nhưng chỉ có con người mới giúp nhau sâu hơn.

Nhìn lại những ngày đầu tiên thành lập Sun & Moon Academy, với chị, thách thức lớn nhất là vốn, nhân sự, hay giữ được tinh thần giáo dục đúng nghĩa giữa một thị trường đang thương mại hóa mạnh mẽ? Chị làm thế nào để Sun&Moon không đánh mất bản sắc giáo dục, nhưng vẫn hoạt động hiệu quả về tài chính?
Thật lòng mà nói, ngay từ những ngày đầu thành lập Sun & Moon, tụi mình không gặp quá nhiều khó khăn về vốn hay nhân sự. Điều mà Thảo luôn trăn trở và giữ chặt nhất chính là chữ “tâm” và giá trị thật sự mà mình mang đến cho mỗi người bước vào Sun & Moon. Vì khi đã làm công việc truyền cảm hứng, thì doanh thu không phải là điều đặt lên hàng đầu.

Điều quan trọng nhất, với Thảo, là học viên phải nhận được giá trị thực sự. Khi họ cảm thấy số tiền mình bỏ ra là xứng đáng, khi công sức mà mình dồn vào giáo trình, từng giờ đứng lớp thật sự chạm đến họ, thì đó mới là khoảnh khắc khiến Thảo cảm thấy “đã nư”, cảm thấy mọi nỗ lực đều có ý nghĩa. Nhìn thấy họ tự tin hơn, dám chia sẻ hơn, mở lòng hơn… đó là phần thưởng lớn nhất.
Sau 6 năm, Sun & Moon cũng đã trải qua nhiều thăng trầm. Có những giai đoạn tụi mình chạm đáy như lúc dịch bệnh, lúc thị trường khó khăn, hay khi kinh tế biến động khiến mọi thứ trở nên bấp bênh. Nhưng đến hôm nay, điều Sun & Moon giữ được, và Thảo trân quý nhất chính là niềm tin của học viên tạo nên sự vững vàng để bước qua từng giai đoạn.
Thảo không dám nói trước điều gì, nhưng Thảo tin rằng những gì xuất phát từ giá trị cốt lõi thật sự, được xây bằng tâm và bằng sự bền bỉ từ bên trong… thì nó luôn có sức sống dai dẳng. Nó không bị lồi lõm theo biến động bên ngoài, mà sẽ đứng vững theo cách rất tự nhiên, rất “chắc ruột”.
Nhiều doanh nghiệp giáo dục hiện nay chạy theo “trend”, mở lớp rầm rộ nhưng thiếu chiều sâu. Theo chị, yếu tố nào giúp một mô hình đào tạo đứng vững và có sức sống lâu dài?
Thật ra, Thảo chỉ nghĩ đơn giản rằng khi có nhiều người tham gia, nghĩa là nhu cầu thật sự tồn tại, rất nhiều người đang cần được học, cần được khai mở. Nhưng giống như việc đi mua bánh vậy, cùng là chiếc bánh, nhưng nơi thì ngon, nơi lại tốt cho sức khỏe… và rồi chính người thưởng thức mới là người cảm nhận rõ nhất đâu là thứ phù hợp với họ.
Thảo cũng từng gặp không ít học viên tìm đến Sun & Moon sau khi đã trải nghiệm ở nhiều trung tâm khác. Và Thảo luôn tin rằng điều quan trọng nhất không phải là ai mở trước, ai mở sau, ai đông hay ai nổi tiếng hơn, mà là độ phù hợp – phù hợp về năng lượng, về tính cách, về văn hóa, về cách cùng nhau tạo nên cảm hứng mỗi ngày.
Nếu bạn tìm được một nơi khiến bạn cảm thấy được truyền cảm hứng thật sự, nơi khiến bạn được là chính mình và mạnh mẽ hơn từng ngày, thì đó chính là nơi dành cho bạn. Và nếu có những đơn vị mới mở mà họ làm tốt, tạo ra năng lượng tích cực, trao gửi những giá trị đẹp cho học viên thì Thảo thật lòng chúc mừng. Bởi cuối cùng, ai cũng đang góp phần giúp cộng đồng trở nên tốt đẹp hơn.
Sun & Moon cũng vậy. Tụi mình chọn đi bằng giá trị và sự chân thành. Suốt chừng ấy năm, có lẽ điều giữ Sun & Moon vững vàng đến hôm nay chính là niềm tin ấy, niềm tin đến từ những người cảm nhận được năng lượng mà tụi mình gửi gắm, và chọn đồng hành cùng nhau một cách rất tự nhiên, rất bền.

Hiện tại Sun & Moon đã đạt được những thành tựu nào mà chị cảm thấy tự hào nhất? Điểm khác biệt lớn nhất trong mô hình, chương trình hay phương pháp đào tạo của Sun & Moon là gì so với các trung tâm kỹ năng đang nở rộ hiện nay?
Cho đến thời điểm này, sau 6 năm, nếu nói về thành tựu thì có lẽ Sun & Moon chưa có gì quá hoành tráng. Nhưng nhìn lại hành trình đó, Thảo vẫn thấy trong lòng mình một niềm tự hào rất nhẹ mà rất thật.
Từ con số 0, tụi mình đã đồng hành với hơn 3.000 học viên, tổ chức hơn 300 khóa học lớn nhỏ theo mô hình đào tạo cá nhân hóa, một hướng đi rất khó nhưng lại đúng với giá trị mà Thảo luôn muốn gìn giữ. Rồi bên cạnh đó là sự tin tưởng của gần 30 doanh nghiệp, những thương hiệu lớn nhỏ, cùng những đơn đặt hàng từ các tập đoàn và công ty nước ngoài. Những điều ấy khiến Thảo cảm nhận rất rõ ràng rằng đường mình đang đi là đúng.

Điều khiến Thảo trân trọng hơn cả, là Sun & Moon được biết đến phần lớn nhờ truyền miệng, nhờ cảm nhận chân thật của chính học viên. Họ đến lớp, họ thay đổi, họ tự tin hơn… rồi họ kể cho người thân, bạn bè. Không phải là nhờ quảng cáo rầm rộ, không nhờ những chiến dịch hoành tráng, mà là nhờ những giá trị thật, những tiếng cười, những câu chuyện, những giọt nước mắt xúc động trên hành trình học tập cùng nhau.
Và đó thực sự là một trong những điều khiến Thảo thấy ấm lòng nhất, bởi mọi thứ đến một cách tự nhiên, bền bỉ và rất nhiều yêu thương.
Khi đứng ở vai trò “người thầy”, điều quan trọng nhất mà chị mong muốn học viên của mình học được là gì?
Khi đứng ở vai trò một người hướng dẫn, điều Thảo mong học viên của mình làm tốt nhất, không phải là nhớ hết kỹ thuật hay thuộc lòng mọi “bí kíp”, mà là luyện tập. Bởi vì, thật lòng mà nói, mình có trao bao nhiêu phương pháp hay, bao nhiêu công thức nói tốt… nhưng nếu các bạn không thực hành, không bung hết Skill của chính mình ra, mọi thứ cũng chỉ nằm yên trên giấy.
Giao tiếp hay kỹ năng nói đều đòi hỏi sự ứng biến, mà sự ứng biến thì chỉ đến khi chúng ta tập luyện đủ lâu để biến nó thành thói quen, thành phản xạ tự nhiên. Thảo luôn nhắc học viên của mình rằng: “Trăm hay không bằng tay quen”.
Nên điều Thảo mong nhất là các bạn ý thức được việc phải thực hành sau khi học, thực hành càng nhiều càng tốt. Khi các bạn tập đúng kỹ thuật, đều đặn và bền bỉ, thì một lúc nào đó, kỹ năng nói trước công chúng sẽ không còn là nỗi sợ nữa, mà trở thành một phần rất tự nhiên trong chính con người bạn.
Và đó mới là giá trị thật sự mà Thảo luôn muốn trao gửi.
Trong podcast Money Fit, chị nói “kỷ luật là chiếc khiên vàng” bảo vệ kế hoạch tài chính. Với giáo dục, kỷ luật có vai trò tương tự không, và chị dạy học viên điều này như thế nào?
Ở nhà Sun & Moon, khi đặt ra những cam kết dành cho học viên như: Không được nghỉ quá 20% số buổi, phải nộp bài tập đầy đủ, tham dự đủ số giờ học, và học bù tất cả những buổi đã vắng trước khi bước vào buổi báo cáo cuối khóa… thì tất cả những ràng buộc ấy không phải để gây áp lực, mà để đảm bảo rằng mỗi khóa học thật sự mang lại giá trị trọn vẹn cho các bạn.
Bởi Thảo tin rằng, chỉ khi học viên đi hết hành trình một cách nghiêm túc, thực hành đủ các bước cần thiết, thì sự phát triển mạnh mẽ trong kỹ năng mới có thể diễn ra. Còn nếu mình chỉ đơn thuần coi đây là một dịch vụ chỉ thu học phí rồi ai muốn học sao cũng được, thì điều đó sẽ không tạo ra sự gắn kết, và càng không mang lại kết quả đúng như mong đợi cho chính người học.
Trong bất kỳ lĩnh vực nào cũng cần kỷ luật, nhưng với kỹ năng mềm, đặc biệt là kỹ năng nói, kỹ năng ngôn ngữ, thì kỷ luật lại càng quan trọng hơn. Vì đây là những kỹ năng đến từ bản năng, từ tự nhiên, từ chính chất giọng và cảm xúc của mỗi người.
Một điều nữa mà Thảo luôn nhắc đi nhắc lại với học viên: Hãy yêu tất cả những gì mình đang có. Những điểm mạnh thì phát huy, những phần chưa tốt thì kiên nhẫn chỉnh sửa. Nhưng trước hết, mình phải biết trân trọng “tài sản” tự nhiên mà trời đã cho mình đó là giọng nói, cảm xúc, năng lượng, cá tính. Khi mình yêu và công nhận bản thân, hành trình thay đổi mới trở nên nhẹ nhàng và đầy cảm hứng.

Trong bối cảnh kinh tế Việt Nam đang tái cấu trúc mạnh mẽ theo tinh thần Nghị quyết 68-NQ/TW, chị nhìn nhận vai trò của giáo dục, đặc biệt là giáo dục kỹ năng như thế nào trong việc tạo ra nguồn nhân lực chất lượng cao, phục vụ phát triển kinh tế tư nhân và hội nhập quốc tế?
Theo Thảo, trong bối cảnh kinh tế Việt Nam đang tái cấu trúc mạnh mẽ theo tinh thần Nghị quyết 68, giáo dục, đặc biệt là giáo dục kỹ năng đóng một vai trò vô cùng quan trọng. Không chỉ dừng lại ở việc truyền đạt kiến thức, giáo dục kỹ năng giúp mỗi con người phát triển tư duy, khả năng thích ứng và tinh thần chủ động, những yếu tố cốt lõi để trở thành nguồn nhân lực chất lượng cao.
Khi hội nhập quốc tế, kiến thức thôi chưa đủ, mà cách chúng ta giao tiếp, hợp tác, và ứng xử với người khác mới quyết định giá trị thực sự của chúng ta trong môi trường toàn cầu. Chính vì vậy, giáo dục kỹ năng, từ kỹ năng mềm, kỹ năng lãnh đạo, đến kỹ năng tư duy phản biện, sẽ là nền tảng giúp kinh tế tư nhân phát triển bền vững, đồng thời tạo ra những con người tự tin, giàu cảm xúc và tràn đầy năng lượng sáng tạo.

Với Thảo, điều quan trọng là mỗi chương trình đào tạo, mỗi lớp học không chỉ truyền đạt công cụ, mà còn truyền cảm hứng, giúp học viên nhận ra giá trị của bản thân, phát huy tiềm năng và dám chủ động bước ra thế giới, để vừa phục vụ sự phát triển của bản thân, vừa đóng góp vào sự tiến bộ chung của xã hội.
Với tư cách một doanh nhân trong lĩnh vực giáo dục, chị mong Nhà nước hay xã hội sẽ thay đổi điều gì để các mô hình đào tạo kỹ năng sống, kỹ năng mềm được nhìn nhận đúng giá trị hơn?
Hiện tại, Sun & Moon đang kết hợp với một số trường công lập để cung cấp giáo trình về kỹ năng nói và thuyết trình học đường dành cho các bạn nhỏ. Tuy nhiên, hiện tại giáo trình do Sun & Moon xây dựng và đội ngũ giáo viên cũng là từ nhà Sun & Moon, nên sức lan tỏa còn hạn chế. Chúng tôi chỉ mới tiếp cận được một số trường ở Thành phố Hồ Chí Minh, và Thảo vẫn luôn mong tìm được giải pháp để có thể chia sẻ rộng rãi hơn bộ giáo trình này đến nhiều trường hơn nữa.
Qua quá trình triển khai, Thảo nhận thấy hiệu quả của chương trình là rất rõ ràng: Các con thay đổi tư duy, tự tin hơn, kỹ năng giao tiếp và thuyết trình trước công chúng được cải thiện đáng kể. Ở các trường quốc tế, các con có nhiều cơ hội thực hành, nhưng với nhiều trường trong nước, kỹ năng mềm chưa thực sự được đầu tư thời gian bài bản, thường chỉ là những lớp ngoại khóa bổ sung.
Vì vậy, Thảo hy vọng rằng trong thời gian tới, những nội dung này sẽ có thể trở thành một tiết học chính thức, giúp các con phát triển toàn diện hơn về tư duy, ngôn ngữ, kỹ năng giao tiếp và kỹ năng thuyết trình. Qua đó, các con không chỉ tự tin khi đứng trước mọi người mà còn biết cách thể hiện chính mình một cách tự nhiên và chân thành.
Nếu được gửi lời chúc 20/11 tới những người đang làm giáo dục không chỉ là thầy cô trong trường, mà cả những người đang truyền cảm hứng, huấn luyện kỹ năng, chia sẻ tri thức thì chị sẽ nói điều gì?
Đối với những người đang làm công tác giáo dục và giảng dạy, Thảo chỉ muốn gửi tới các thầy cô lời chúc sức khỏe dồi dào và tinh thần kiên định, bền bỉ. Bởi công việc này đòi hỏi tình yêu thương và sự trân trọng sâu sắc mới có thể theo đuổi được trong nhiều năm. Khi đứng ở vị trí người truyền cảm hứng, chúng ta không chỉ dùng ngọn đèn của mình để soi đường cho người khác, mà quan trọng hơn là giúp mỗi người nhận ra bên trong họ cũng có một ngọn đèn, để từ đó chính họ tự chiếu sáng từng bước đi của mình.
Chính vì vậy, Thảo cũng mong bản thân luôn giữ được sức khỏe, sự kiên tâm và không ngừng học hỏi, trau dồi kiến thức, để có thể tiếp tục lan tỏa những giá trị và điều hay đến với tất cả mọi người.
Xin cám ơn những chia sẻ của chị!