Đạo diễn của bộ phim truyền hình kinh điển qua đời
Ông là một trong những đạo diễn góp phần tạo nên những trường đoạn kinh điển nhất của bộ phim này.
Ngày 10/2, tờ Sohu đưa tin đạo diễn Trương Trung Nhất đã qua đời vào chiều 8/2 do bệnh nặng, hưởng thọ 74 tuổi. Thông tin được ông Uông Thụy - Trưởng ban sản xuất bộ phim truyền hình “Tam Quốc diễn nghĩa” phiên bản năm 1994, xác nhận.
Thực hiện theo di nguyện của ông, gia đình tổ chức tang lễ giản dị, riêng tư, không có lễ viếng, với mong muốn người quá cố được “rời trần thế một cách lặng lẽ”.
Sự ra đi của Trương Trung Nhất khiến giới làm phim Trung Quốc và đông đảo khán giả yêu mến “Tam Quốc diễn nghĩa” bày tỏ sự tiếc nuối. Ông là một trong những đạo diễn góp phần tạo nên những trường đoạn được đánh giá cao nhất của bộ phim truyền hình lịch sử kinh điển này.

Theo ông Uông Thụy, Trương Trung Nhất là một trong các đạo diễn được giao phụ trách từng tập riêng biệt của “Tam Quốc diễn nghĩa” 1994. Ông trực tiếp chỉ đạo nhiều phân đoạn quan trọng như “Ngọa Long điếu hiếu”, “Cái chết của Khương Duy” và tập cuối “Tam phân quy Tấn”. Đây đều là những trường đoạn được giới chuyên môn đánh giá cao cả về tư tưởng lịch sử lẫn thủ pháp nghệ thuật.
Trong bài viết tưởng niệm đăng tải sau khi tin buồn được công bố, ông Uông Thụy nhận xét: “Trước ống kính, anh là một nghệ sĩ tài hoa, sống có lý tưởng. Sau ống kính, anh là người anh em hào sảng, chân thành. Trình độ nghệ thuật cùng tinh thần tận tụy của anh đến nay vẫn khiến người ta khâm phục”.
Năm 2019, trong cuộc phỏng vấn với báo Tân Kinh, đạo diễn Trương Trung Nhất từng chia sẻ quan điểm sáng tạo khi tham gia “Tam Quốc diễn nghĩa”. Theo ông, tinh thần cốt lõi của bộ phim có thể khái quát qua 2 ý: tìm hiểu quy luật thành bại của lịch sử và truy xét sự biến chuyển thịnh suy giữa con người với trời đất. Quan điểm này được ông thể hiện nhất quán trong cách xử lý các trường đoạn do mình phụ trách.
Với “Ngọa Long điếu hiếu” - một trong những cảnh phim gây nhiều tranh luận, Trương Trung Nhất lựa chọn cách tiếp cận nhấn mạnh yếu tố chân thành khi viếng người đã khuất. Theo ông, việc Gia Cát Lượng đến viếng Chu Du không chỉ mang hàm ý chính trị nhằm duy trì liên minh Tôn - Lưu, mà còn xuất phát từ sự trân trọng thực sự giữa 2 nhân vật có tài năng và khí độ tương đồng.

Trên trường quay, đạo diễn đã điều chỉnh nhiều chi tiết, trong đó có hành động Gia Cát Lượng cúi mình nhặt kiếm, 2 tay trả lại cho tướng Đông Ngô, nhằm hóa giải xung đột bằng chính nhân cách của nhân vật. Với cao trào Gia Cát Lượng lao lên linh đài khóc Chu Du, Trương Trung Nhất thừa nhận đây là sự phá lệ so với nghi lễ thời Hán.
Theo đó, người tới viếng không được bước lên nơi đặt quan tài. Nhưng để đẩy cao kịch tính và tăng sức thuyết phục cho kịch bản, ông đã chỉ đạo diễn viên Đường Quốc Cường (vai Gia Cát Lượng) vừa khóc vừa lảo đảo bước tới chạm vào quan tài Chu Du. Tuy vậy, ông cho rằng nếu thiếu điểm bùng nổ cảm xúc này, toàn bộ trường đoạn sẽ khó đạt được hiệu quả nghệ thuật cần thiết. Cách xử lý trên về sau được xem là một trong những điểm nhấn đáng chú ý của bộ phim.
Nhiều biên kịch từng làm việc với Trương Trung Nhất bày tỏ sự trân trọng đối với ông. Biên kịch Uông Hải Lâm cho biết tác phẩm truyền hình đầu tiên trong sự nghiệp của mình là tham gia chỉnh sửa kịch bản cho Trương Trung Nhất, đồng thời gọi ông là “một trong số ít đạo diễn thực sự hiểu văn học”.
Nhà sản xuất “Tam Quốc diễn nghĩa” Nhậm Uông Thụy nhận xét Trương Trung Nhất là đạo diễn làm nổi bật chất bi ca của các anh hùng thời Tam Quốc, với phong cách nghệ thuật giàu cảm xúc và tinh thần lao động nghiêm cẩn, tạo được sự kính trọng từ đồng nghiệp.
“Tam Quốc diễn nghĩa” khởi quay năm 1990, thực hiện trong 3 năm, do Vương Phù Lâm làm tổng đạo diễn. Dự án được giao cho 5 đạo diễn đảm nhiệm các phần khác nhau. Bộ phim có tổng vốn đầu tư khoảng 170 triệu NDT (635 tỷ đồng), trong đó gần 100 triệu NDT được dùng để tái hiện bối cảnh lịch sử, còn cát-xê diễn viên chỉ chiếm khoảng 5% tổng kinh phí.

Tác phẩm huy động khoảng 400.000 lượt diễn viên, gây tiếng vang lớn tại nhiều quốc gia châu Á như Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan, Malaysia, Việt Nam và Ấn Độ. Riêng tại Nhật Bản, nhà đài mua bản quyền phát sóng với giá hơn 15.000 USD mỗi tập (khoảng 390 triệu đồng), cao hơn nhiều so với mức chi trả cho “Hồng lâu mộng” 1987.
