Nam kỹ sư bị đuổi việc, buộc dọn toàn bộ đồ đạc trong vòng 1 tiếng chỉ vì đi làm muộn 8 phút
Phía công ty đưa ra nhiều bằng chứng để đuổi việc nam kỹ sư.
Tòa án Nhân dân Trung cấp thành phố Nanjing, tỉnh Jiangsu (Trung Quốc) vừa đưa ra phán quyết phúc thẩm trong một vụ tranh chấp lao động, xác định việc doanh nghiệp sử dụng các đoạn video giám sát làm căn cứ để đột ngột sa thải nhân viên là hành vi trái pháp luật.
Vụ việc đang thu hút sự quan tâm của dư luận về ranh giới giữa quyền quản lý của doanh nghiệp và quyền, lợi ích hợp pháp của người lao động.

Theo thông tin từ hồ sơ vụ án, tháng 1/2025, kỹ sư công nghệ Xiao Lin (tên đã được thay đổi) kết thúc thời gian công tác tại dự án ở địa phương khác và trở về làm việc tại chi nhánh Nanjing của công ty.
Trong quá trình làm việc, Xiao Lin thực hiện đầy đủ thời gian làm việc theo quy định, chủ động tiến hành khảo sát chuyên môn và thường xuyên báo cáo tiến độ công việc.
Tuy nhiên, vào chiều 13/2/2025, khi ngày làm việc sắp kết thúc, công ty bất ngờ thông báo chấm dứt hợp đồng lao động với Xiao Lin với lý do “vi phạm kỷ luật nghiêm trọng”, đồng thời yêu cầu anh hoàn tất toàn bộ thủ tục nghỉ việc trong vòng một giờ.
Đáng chú ý, chỉ đến khi vụ việc được đưa ra xét xử, phía công ty mới công bố các đoạn video giám sát nội bộ mà họ cho là bằng chứng chứng minh Xiao Lin có hành vi lơ là công việc trong giờ làm.
Theo lập luận của doanh nghiệp, hệ thống giám sát ghi nhận một số hành vi như rời vị trí làm việc trong thời gian ngắn, sử dụng điện thoại di động, trò chuyện với đồng nghiệp, mở máy tính chậm vài phút hoặc thu dọn đồ đạc trước giờ tan làm ít phút.
Cụ thể, ngày 17/1, Xiao Lin bị ghi nhận rời chỗ ngồi 9 phút, xem điện thoại và trò chuyện với đồng nghiệp khoảng 4 phút. Ngày 23/1, anh rời vị trí làm việc 15 phút, trao đổi với đồng nghiệp vào buổi sáng và buổi chiều, mỗi lần khoảng 15 phút, đồng thời thu dọn đồ đạc trước giờ tan làm 3 phút.
Những ngày khác, hệ thống giám sát cũng ghi nhận một số hành vi tương tự như đi làm muộn 8 phút, rời vị trí làm việc trong thời gian ngắn hoặc màn hình máy tính không hoạt động trong khoảng 28 phút.
Tại phiên tòa, Xiao Lin bác bỏ các cáo buộc của công ty. Đối với việc rời vị trí làm việc trước giờ tan ca vài phút, anh cho biết văn phòng làm việc nằm ở tầng 4 trong khi máy chấm công đặt tại tầng 1. Việc rời bàn làm việc sớm vài phút nhằm chờ thang máy và di chuyển xuống khu vực chấm công, nhưng thời điểm chấm công vẫn hoàn toàn đúng quy định.
Về các khoảng thời gian rời chỗ ngồi, Xiao Lin cho rằng đây là những hoạt động sinh hoạt bình thường như đi vệ sinh hoặc lấy nước uống. Anh cũng khẳng định việc trao đổi với đồng nghiệp là một phần của công việc hàng ngày, trong khi việc sử dụng điện thoại chủ yếu để theo dõi thông tin liên quan đến sản phẩm cạnh tranh và xử lý các nội dung công việc trên nền tảng WeChat.
Theo Xiao Lin, trong hơn 4 năm làm việc tại công ty, anh chưa từng bị xử lý kỷ luật hay nhận bất kỳ hình thức nhắc nhở, cảnh cáo nào. Do đó, việc doanh nghiệp đột ngột sử dụng các đoạn video giám sát để kết luận anh vi phạm nghiêm trọng kỷ luật lao động và tiến hành sa thải ngay lập tức là không có cơ sở.
Sau khi xem xét toàn bộ hồ sơ và chứng cứ, Tòa án Nhân dân Trung cấp thành phố Nanjing nhận định các hành vi được ghi lại trong video giám sát đều diễn ra trong thời gian ngắn, tần suất thấp và chưa đủ căn cứ để xác định người lao động có hành vi vi phạm kỷ luật ở mức độ nghiêm trọng.

Tòa án cho rằng việc công ty chỉ dựa vào một số đoạn video giám sát riêng lẻ để áp dụng hình thức sa thải đối với người lao động là không phù hợp với quy định pháp luật. Trên cơ sở đó, cơ quan xét xử tuyên buộc doanh nghiệp phải bồi thường cho Xiao Lin số tiền 108.000 nhân dân tệ.
Sau khi bản án được tuyên, thẩm phán tham gia xét xử phúc thẩm nhấn mạnh rằng công nghệ giám sát có thể ghi nhận các biểu hiện bên ngoài của con người, nhưng không thể tự mình đánh giá động cơ, mục đích hay bản chất của hành vi.
Theo nhận định của tòa án, việc doanh nghiệp cố gắng sử dụng các biện pháp giám sát liên tục nhằm kiểm soát tuyệt đối mọi hoạt động của người lao động tại nơi làm việc không chỉ thiếu tính thực tiễn mà còn không phù hợp với tinh thần bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của người lao động theo quy định của pháp luật.
