Phó Giáo sư từng đứng trên bục giảng đường suốt 20 năm nay chọn đi làm shipper, nói rõ về lý do và 'bóc tách' thu nhập thực tế
Từng là Phó Giáo sư giảng dạy tiếng Anh suốt hơn 20 năm tại Hàng Châu (Trung Quốc), ông Giang Tiên Quân gây chú ý khi quyết định rời giảng đường để điều hành một trạm giao nhận và trực tiếp làm công việc giao hàng
Trước khi gắn bó với nghề giao hàng, ông Giang từng là Phó Giáo sư tại một trường cao đẳng trực thuộc Đại học Sư phạm Hàng Châu, nơi ông có hơn 20 năm giảng dạy tiếng Anh.

Bước ngoặt trong sự nghiệp của ông bắt đầu từ năm 2008 khi quyết định thuê một cửa hàng tiện lợi rộng khoảng 30 m² trên cùng con phố nơi gia đình sinh sống nhằm tạo công việc cho cha mẹ đã nghỉ hưu.
Từ giảng đường đến trạm giao nhận bưu kiện
Thời gian đầu, cửa hàng chủ yếu kinh doanh các mặt hàng thiết yếu và nhận giữ hộ một số bưu kiện cho người dân trong khu vực. Tuy nhiên, cùng với sự phát triển mạnh mẽ của thương mại điện tử, lượng bưu phẩm tăng nhanh, mang lại nguồn thu vượt xa hoạt động bán lẻ truyền thống.
Đến năm 2015, cửa hàng chính thức gia nhập mạng lưới hậu cần Cainiao và trở thành một điểm giao nhận bưu kiện tiêu chuẩn. Khi cha mẹ ngày càng lớn tuổi, không còn đủ sức đảm đương khối lượng công việc ngày một nhiều, ông Giang đứng trước lựa chọn khó khăn: hoặc đóng cửa, hoặc trực tiếp tiếp quản hoạt động kinh doanh.
Sau nhiều lần cân nhắc cùng gia đình, đầu năm 2017, ông quyết định xin nghỉ không lương trước khi chính thức từ chức để toàn tâm điều hành trạm giao nhận.
Hiện nay, ông Giang vừa quản lý vừa trực tiếp giao hàng cho khách. Trạm chuyển phát hoạt động từ 8 giờ sáng đến 10 giờ tối mỗi ngày, trong khi điện thoại luôn được duy trì 24/24 giờ để hỗ trợ cư dân, đặc biệt là những người thường xuyên đi sớm về khuya. Thậm chí, ông sẵn sàng thức dậy giữa đêm để giao bưu kiện cho khách có lịch công tác từ sáng sớm.
“Mục tiêu của trạm là mang lại sự thuận tiện cho mọi người. Chúng ta cần thấu hiểu và hỗ trợ lẫn nhau”, ông chia sẻ.
Chỉ trong vòng 4 năm, trạm đã xử lý hơn 430.000 bưu kiện, trở thành điểm giao nhận quen thuộc của cư dân tại 37 tòa nhà lân cận. Không chỉ phục vụ nhu cầu nhận hàng, nơi đây còn đóng vai trò như một “trạm thông tin cộng đồng”, hỗ trợ người dân tìm thợ sửa chữa, tìm thú cưng thất lạc hay liên hệ cấp cứu khi cần thiết.
“Đây là nhà của tôi”, ông Giang nói vui khi chỉ về cửa hàng nhỏ chất đầy các thùng hàng.
Phong cách của một nhà giáo trong ngành logistics
Dù rời xa giảng đường, phong cách của một nhà giáo vẫn được ông duy trì trong cách quản lý. Ông tuyển dụng 3 nhân viên giao hàng với mức thu nhập bình quân 7.000-8.000 NDT/tháng (khoảng 26-30 triệu đồng), áp dụng hình thức trả lương theo ngày và tính toán chi tiết dựa trên khối lượng, đặc điểm từng kiện hàng nhằm đảm bảo sự công bằng.
Đáng chú ý, ông còn xây dựng một “bài kiểm tra cuối kỳ” dành cho nhân viên, điều hiếm thấy trong ngành chuyển phát nhanh. Bài thi gồm 22 câu, thang điểm 100, được phép sử dụng tài liệu tham khảo và tập trung vào các nội dung như quy định vận chuyển, danh mục hàng hóa cấm, kỹ năng chăm sóc khách hàng cũng như đề xuất nâng cao chất lượng dịch vụ.

Theo ông Giang, bài thi không có đáp án cố định, nhưng phần thưởng bằng tiền mặt sẽ được đánh giá dựa trên mức độ chuyên nghiệp, tinh thần trách nhiệm và sự tận tâm thể hiện trong bài làm.
“Điểm số không quan trọng bằng việc mỗi người hiểu rõ hơn công việc của mình”, ông nói, đồng thời cho rằng đánh giá là một trong những cách hiệu quả nhất để nâng cao ý thức nghề nghiệp.
Trước câu hỏi vì sao một Phó Giáo sư lại lựa chọn công việc giao hàng, ông Giang cho biết điều khiến ông gắn bó với nghề chính là cảm giác tạo ra giá trị cho cộng đồng.
“Tôi có thể giúp mọi người giải quyết nhiều vấn đề trong cuộc sống. Điều đó mang lại cho tôi cảm giác hữu ích và thành tựu. Điều khiến tôi hài lòng nhất khi làm trong ngành dịch vụ là nhận được nụ cười và lời cảm ơn từ khách hàng”, ông chia sẻ.
Theo ông, sự ghi nhận trong lĩnh vực dịch vụ đến rất trực tiếp, có thể chỉ là một lời cảm ơn, một nụ cười hay việc người dân nhớ tên và chào hỏi mỗi ngày. “Những thành tựu ấy không hoàn toàn liên quan đến tiền bạc”, ông nói.
Dù thừa nhận ngành logistics có nhiều tiềm năng phát triển, ông cho rằng điều giữ chân mình không chỉ là thu nhập mà còn là ý nghĩa của công việc.
“Trước đây tôi truyền đạt kiến thức tiếng Anh, còn bây giờ tôi cung cấp dịch vụ. Xét cho cùng, cả hai đều là những cách để phục vụ người khác”, ông bày tỏ.
Đến nay, ảnh đại diện trên WeChat của ông vẫn là bìa giáo trình tiếng Anh đại học. Với ông, quãng thời gian đứng trên bục giảng chưa bao giờ biến mất, mà chỉ được tiếp nối theo một cách khác. Bởi theo ông, xã hội luôn cần những người làm tốt công việc của mình, dù đó là giảng dạy trong lớp học hay tất bật giữa những kiện hàng tại một cửa tiệm nhỏ.

